San Jose, Tâm Bút

Moderator: dinhducdung

San Jose, Tâm Bút

Postby kimau on Fri Jul 03, 2009 3:25 am

San Jose, Tâm Bút















Tối thứ hai chuyến bay từ San Jose về Atlanta đầy ắp hành khách đáp xuống phi trường Hartsfield trả chúng tôi về với khung trời “Gone With The Wind”. Ngồi với hai vợ chồng người bạn thân đồng hành trò chuyện về những người bạn cũ từ thuở còn son trẻ vừa gặp lại và một vài người mới quen giữa bầu không khí vui vẻ, thân mật trong mấy ngày qua tại San Jose. California... Chúng tôi nói về sự thành đạt của những người bạn cũ. Cả đám bằng hữu chí thiết đó đến gần mấy trăm người đã từ bốn phương về hội ngộ. Họ là những người đã có chung với chúng tôi một quá khứ sôi nổi, kích động, dễ thương của tuổi thanh niên.

Tuy đã đông lắm mà vẫn thiếu, thiếu mặt một số người nhưng trong lúc hàn huyên, trò chuyện cũng biết được thông tin.......

Ngày thứ sáu, khi bước chân xuống phi trường San Jose trong ánh nắng chan hòa, ấm áp. Tùng và Jacquot còn chơi trò ú tim với chúng tôi trước khi tay bắt, mặt mừng.

Trên đường tạt qua khách sạn lấy phòng, để hành lý rồi về nhà. Jacquot và Tùng cho biết vợ chồng của Minh - Isabelle bị kẹt tại Milan -Italy phải quay trở lại Pháp chứ không thì đã qua tới trước chúng tôi. Ðến nhà Jacquot và Lang gặp Tường từ trong ra chào, chúng tôi kéo nhau vào nhà. Ðiện thoại réo tới tấp, hết người này rồi người kia gọi lại hỏi thăm tin tức.

Lưu từ New Jersey gọi cáo lỗi không thể bay được, Jacquot đưa điện thoại cho tôi.

Bên kia đầu dây tiếng Lưu vọng sang :“Sơn nhớ dành thời gian lên chơi với mình. Hai tuần trước mình đã có mặt bên đó rồi nhưng bây giờ vướng bận một số chuyện gia đình nên đành để dịp khác. Biết anh em về đông và cũng rất muốn gặp Sơn nhưng sorry cho mình hẹn lại.'

Ðưa diện thoại cho Jacquot, tôi hỏi : “ Laurent Hưng có lên không Jacquot?”

Tùng xen vào trả lời: “Laurent và Trọng lẽ ra đi chung xe với “moi” và Tường nhưng giờ chót phải ở lại để đón Tính và vợ con từ Hawaii qua. Mai họ mới lên tới. Sau khi đón Minh với Isabelle về chắc Laurent sẽ gọi. Tất cả cùng lấy phòng ở khách sạn Westin nên chắc chắn sẽ gặp nhau tại đó. Thôi bây giờ chuẩn bị đi ăn, còn nhiều công chuyện phải làm nữa. Tối nay anh em sẽ đến đây gặp nhau nâng chén hàn huyên.”

Sau khi Jacquot gọi hẹn với một số anh sẽ gặp nhau ăn trưa tại Lion Plaza, chúng tôi kéo nhau ra xe. Tám người ngồi chung một chiếc “van” vừa gọn.

Ngồi trong xe, chúng tôi nhắc lại những kỷ niệm cũ ở Thành Phố Ðàlạt.

Chuyện trò râm ran, thoáng chốc xe đã đến Lion Plaza.



Bốn năm, nay mới trở lại San Jose , xuống lại Lion Plaza thấy hình như không đổi thay gì lắm. Khung cảnh, môi trường vẫn như xưa. Một số đông người lớn tuổi ngồi uống cà phê, đọc báo trong plaza chừng như vẫn là “những người muôn năm cũ.”

Lúc ở nhà Jacquot, gọi cho anh Cát để báo cho anh em đồng đội biết tôi đã tới quên không hẹn gặp tại đây. Chắc giờ này anh em nóng lòng muốn biết tôi đang ở đâu, có về ngủ lại với gia đình các anh hay không?.

Sau khi ăn xong đĩa bánh cuốnTây Hồ, tôi ra ngoài đứng hút thuốc nhìn ngắm vu vơ. Bỗng Jacquot ra kéo vào giới thiệu với Trần Mạnh Quỳnh. Vài câu xã giao, tôi được biết Quỳnh là Trung Úy hồi làm việc ở Ðà Lạt.... thấy Quỳnh đang ăn dở dang tôi và Jacquot từ biệt.

Cả đám lại kéo nhau đi shopping....

Trở về nhà Jacquot, gần chục người anh em đến thăm ngồi uống với nhau chầu rượu nhỏ. Giờ này chắc Thúy đã có nhà, tôi bấm số .

Ðầu dây bên kia nghe tiếng Thúy hỏi :

-Sơn đang ở đâu vậy?

-Ðang nhậu tại nhà bạn, anh lên chơi cho biết chỗ. Sáng mai tôi sẽ xuống chơi với anh em đồng đội nguyên ngày.

-Cho tôi biết địa chỉ.

-OK !

Tôi quay sang Jacquot nói chỉ đường cho Thúy tới. Hai người, hai ý khác nhau. Thúy thì chỉ cần địa chỉ. Jacquot thì sợ không chỉ đường người lạ khó tìm. Nhưng rồi cũng xong.

Jacquot đưa lại điện thoại cho tôi, bên kia tiếng Thúy dặn dò:

-Tôi còn đang bận một chút việc khoảng hơn tiếng đồng hồ nữa mới tới được.

-Không sao ! Anh biết chỗ là được rồi. Tụi tôi đang uống rượu, tâm sự nên không đi đâu cả.

Bạn bè tuần tự ghé đến nên tiệc rượu càng lúc càng đông. Phòng khách, khoảng sân từng nhóm, từng nhóm chụm đầu trò chuyện; chốc chốc lại nâng ly.





Rượu xưa uống với bạn xưa

Bao nhiêu ly cũng chỉ vừa lâng lâng.





Rồi thì Thúy cũng đến, cuộc rượu vẫn còn kéo dài. Tôi giới thiệu Thúy với đám bạn bè. Sau đó, hai anh em ngồi trao đổi vắn tắt đôi câu chuyện rồi hòa vào cuộc rượu với bạn bè. Hơn tiếng đồng hồ sau Thúy tạm biệt mọi người và hẹn sáng mai sẽ tới đón tôi.

Quá nửa đêm, anh em cáo biệt dần vì còn tối mai và tối mốt nữa. Hai cặp vợ chồng Cẩm và Henry về khách sạn, tôi ngủ lại nhà Jacquot với Tùng và Tường. Quần áo chưa thay, hành lý để bên khách sạn. Jacquot đưa cho bộ quần áo ngủ. Vòi sen mát rượi, giấc ngủ đến nhanh.....

Sáng sớm trở dậy lúc sáu giờ hơn xuống nhà dưới. Hai con chó Quot Quot và Lucky mừng rối rít . Thời tiết Cali thật dễ chịu. Ngồi trên băng gỗ trong mảnh vườn cỏ hút thuốc, lắng nghe bước chân dĩ vãng rộn lên những nỗi niềm.

Trong bầu không khí im ắng ban mai hình như có một bản đàn nào đang thánh thót rơi vào tâm tưởng. Tôi ngồi trong ánh nắng Cali dịu dàng, nhớ nắng Ðà lạt. Nhớ lại bài thơ của Nữ Sĩ Thụy An đọc cho nghe trong lần kỳ ngộ tại Nam Hà với những chữ : nắng mênh mang, lụa vàng, nắng uốn cong theo lưng đồi, nắng phiêu diêu theo ngọn gió, nắng Ðào Nguyên...

Gần 9 giờ, cả nhà thức giấc và lục tục chuẩn bị cho ngày bận rộn với bạn bè và buổi party tối mai. Tùng nói :

-“Lát nữa qua đón vợ chồng Cẩm và Henry đi ăn sáng xong tụi “toi” đi chơi với bạn bè, còn “moi” với Jacquot xuống San Francisco đón vợ chồng Minh và Isabelle. Chiều tối sẽ gặp lại. Lúc đó “toi” ở đâu gọi, “moi” sẽ tới đón xuống chơi “party” tại nhà Tình ở dưới Santa Cruz.”

Tùng vừa nói xong thì Cẩm từ khách sạn gọi lại và Thúy cũng vừa đến. Tất cả hẹn nhau ở phở Bằng. Liêm cũng đã tới từ hồi đêm ở bên nhà người bạn tên Hùng.

Tôi và Thúy cùng ra, ngồi bên nhau Thúy nói riêng với tôi:

- “ Bạn của Sơn họ thành đạt cả. Nhóm này mạnh lắm đấy.”

Tôi cười nhẹ:

- “Còn nữa, đông lắm, nhóm anh em này hầu hết xuất thân trường Pháp. Họ qua đây lâu rồi nên thành công không có gì đáng ngạc nhiên. Ðiều đáng nói là tình cảm bạn bè vẫn nguyên vẹn.”

-Sơn có nhiều bạn tốt thật. Ðó cũng là một nét thành công đấy. Nhất là mấy chục năm trời mà họ vẫn rất là ưu ái với Sơn. Mình đi dâu đây?

-Anh em hẹn gặp nhau ở phở Bằng.

-Sao vậy, phở này đâu có ngon!

-Tại vì vợ Cẩm cần gặp người trong gia đình.

-À ra vậy.

Xuống tới phở Bằng các bạn đã ngồi chật hết mấy bàn, dễ chừng hơn hai mươi người. Vừa ngồi vào thì Liêm và Hùng bạn của Liêm tới. Quả thật như Thúy nói phở Bằng không có gì là xuất sắc nhưng thực khách vẫn rất đông, nhộn nhịp ra vào tới tấp.

Tôi gọi Tùng ra xe lấy hành lý để xuống nhà mấy anh em Biệt Kích chơi rồi thay luôn....

Tùng dặn dò :

-Thăm anh em đồng đội rồi tới khoảng sáu giờ là gọi “moi” tới đón xuống nhà Tình dự “party” đó chứ không phải biến luôn đâu nghe. Nhớ đấy!

Tôi cười :

-“Biến đi đâu, có điều đã đến đây phải gặp gia đình Biệt Kích ở đây cái đã. Anh em cũng nóng lòng muốn gặp mình. Bao năm sống chết có nhau không đến gặp họ là có lỗi lớn với anh em.”

Nhớ lúc sáng sớm, gọi lại cho anh Cát nghe tiếng anh nói :

-“Hú hồn! Anh cứ tưởng em đi luôn nên nói với Thúy mình quên lấy số điện thoại chỗ Sơn ở. Ðược cái tối hôm qua Thúy nói đã gặp Sơn rồi và hẹn sáng nay sẽ xuống. Cậu đang làm gì mà đến giờ này còn ở đâu đâu vậy.”

- Em với anh Thúy đang ra xe chạy về đây.

Trên đường, tôi nói với Thúy về việc phát biểu trên đài phát thanh chiều chủ nhật. Rồi gọi cho anh Nguyễn Tái Ðàm. Ðầu dây bên kia biết ngay là tôi.

Anh Ðàm nói : “Sơn cứ sắp xếp rồi cho tôi biết trong chiều nay. Tôi mới đi xuyên bang hai ngày vừa về tới lúc tối.”

- Thảo nào hôm qua gọi anh mấy lần mà chỉ gặp các cháu.

- Sao không thấy mấy đứa nói gì cả.

- Tại em không cho số phone và nói sẽ gọi lại.

Xe xuống nơi của mấy anh em Biệt Kích tụ cư không xa. Dễ chừng tới khách sạn chỉ độ mười lăm phút.

Thúy chỉ cho tôi nhà của anh chị Cát. Anh Hồng và nhà của vợ chồng anh.

Cho xe vào chỗ đậu xong, Thúy dẫn tôi ra nhà anh Cát. Không thấy ai, đi qua nhà bên cạnh thấy mấy anh em đang ngồi đánh chắn có ý chờ tôi đến.

Thấy anh Thúy mở cửa đưa tôi vào mấy anh đều vui vẻ, rạng rỡ. Anh Hồng, anh Ngô đều hỏi thăm sức khỏe gia đình. Tất cả đều ngưng mọi công việc để kéo nhau về nhà anh Cát, anh em ngồi trò chuyện. Anh Hồng hỏi tôi về diễn biến của vấn đề LÀM SAO ÐỂ NHỮNG NGƯỜI BIỆT KÍCH ở Việt Nam lãnh được tiền. Tôi cho anh biết vừa trao đổi với luật sư về vấn đề này do một số anh em ở bên nhà gởi thơ sang báo cho biết tới nay họ chỉ nhận được giấy báo chứ chưa ai được lãnh tiền cả. Ý của họ muốn tôi nói với luật sư để nhờ can thiệp. Luật sư cũng ngỏ ý sẵn sàng nhưng tôi thì lại cảm thấy khó chịu, xấu hổ vì hầu hết những người bên nhà đã phản bội lại những gì họ đã thỏa thuận trong bản hợp đồng sau cùng. Tôi nói rõ: “ Cái khó chịu nhất là luật sư nói với Sơn, ông ta sẵn sàng giúp họ mà không cần một điều kiện gì. Ông nhấn mạnh thuần túy vì nhân đạo mà thôi. Thế mới đau các anh thấy không! Mình mặt mũi nào dám nhờ ông về việc ở bên nhà khi số anh em đó vì không biết rõ thông tin bị kẻ xấu lừa nên trở thành những kẻ bội tín. Ngay sự việc đấu tranh cho tình trạng cựu chiến binh của anh em mình bị chững lại cũng là do một số người bội tín ở bên này, nếu không thì mọi việc đã xong từ lâu rồi.

Nhìn lại diễn biến của việc đấu tranh thấy con người dễ thay đổi và mau mất chất quá. Lúc khởi đầu ai cũng châm biếm cho mình là kẻ điên rồ. “Con kiến đi kiện củ khoai.” Nhưng khi mình thắng rồi thì khách quan lại nảy sanh sự ganh ghét, đố kỵ cầu cho mình không được lãnh tiền bồi hoàn. Chuyện đó không sao, thế gian thường tình. Nhưng đáng buồn nhất là khi anh em sắp làm thủ tục lãnh tiền thì nảy sanh ra những con người tranh công, bội tín. Thật không hiểu nổi tại sao có một số người lại xoay qua coi Bộ Quốc Phòng như là những người ban ơn cho họ. Trong khi chính Bộ Quốc Phòng đã cố tình bôi xóa mọi vết tích về chúng ta không nổi nên mới miễn cưỡng phải nhìn nhận. Và ngay việc thanh toán tiền bạc còn bị họ cố tình gây khó khăn, làm trì trệ.

Mấy anh biết rõ, Sơn vốn là người lời nói và việc làm song hành. Ðã nói là làm mà đã làm là phải đi tới cùng. Sơn chưa hề có ý nghĩ tranh chấp công lao. Ðáng giận nhất là chuyện sứt mẻ nội bộ. Nhưng mình cũng biết chẳng có tổ chức nào hoàn hảo vì bản chất con người vốn bất toàn. Tùy theo sự hấp thụ giáo dục của mỗi người và hoàn cảnh cuộc đời họ xui khiến họ tự chọn lấy cách thể hiện bản chất con người họ. Riêng anh em mình thì không bao giờ bán rẻ danh dự cho dù tiền muôn, bạc triệu nên vẫn cứ hiên ngang đứng ngẩng mặt giữa cõi đời.

Anh Cát cười : “ Anh em ở đây và các bà nội tướng lúc nào cũng tin cậy, ủng hộ và thương quý em. Tụi anh vẫn nói, Sơn là một trong những người trẻ nhất của lực lượng nhưng cậu ấy thông minh, bản lãnh và can đảm có thừa. Việc gì cũng dám xông xáo đối phó. Kiếm người như vậy đâu dễ. Ðược cái nữa là chịu hy sinh. Cũng như các anh hay nói với nhau là lực lượng mình qua Sơn có một tờ báo chính thức thật đáng tự hào và hãnh diện. À! Em có gọi cho Tưởng Năng Tiến chưa?”

- Ðã gọi nhưng không gặp, người nhà nói cậu ấy đi lo đám cưới cho đứa con của bà chị.

Anh Hồng như chợt nhớ:

- “ Bao giờ thì Sơn bắt đầu làm cuốn sách mà cậu nói.”

- Anh muốn nói cuốn liệt kê các toán và từng người phải không? Phải làm chứ ! Nhưng để Sơn sắp xếp một số công việc và ngân khoản đâu vào đấy đã. Hơi tốn kém vì phải đi một vòng các nơi có anh em mình cư ngụ. Chắc Sơn sẽ đến mỗi bang làm việc khoảng ba bốn ngày.

- Cậu hy sinh nhiều quá tụi anh cũng chẳng biết nói sao. Nếu cần phụ giúp về chi phí cứ nói.

- Chưa! Vấn đề bay đi, bay về Sơn coi như du lịch. Khi nào chuẩn bị in ấn mới yêu cầu đóng góp. Các anh nghĩ coi đó là việc ghi danh vào lịch sử đến muôn đời tại sao lại phải tính toán. Thử hỏi chừng trăm năm sau, một người Việt Nam đọc các đạo luật của Quốc Hội Hoa Kỳ về những vấn đề liên quan đến Chiến Tranh Việt Nam họ sẽ thấy đạo luật bồi hoàn và vinh danh Vietnamese Commandos. Khi tra cứu tiếp theo họ sẽ được đọc đến cuốn sách liệt kê danh tánh những người hùng. Theo Sơn nghĩ cái giá trị của một đấng nam nhi là ở chỗ “ lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh .” Các anh có đồng ý vậy không? Thật ra ngày xưa chúng ta đã chọn con đường quá lý tưởng và lãng mạn là tận hiến không điều kiện nhưng qua bao thử thách gian nan thì chính anh em chúng ta đã làm nên lịch sử. Thật lòng, Sơn chưa bao giờ nghĩ đến đồng tiền mà bằng chứng là ngày hôm nay ai cũng tận dụng được chút quyền lợi đó nhưng phần Sơn thì cả tiền nhà làm ra cũng tung hết cả vào công việc. Phải nói may nhờ có bà vợ biết tính chồng, chẳng bao giờ ta thán gì...

Vừa nói đến đây thì anh Thúy về tới. Chị Cát tiếp thêm trà nóng và nói với tôi : Lâu lắm em mới trở lại đây. Hôm nay anh em ở nhà đàm đạo với nhau. Còn vài anh nữa chắc cũng sắp xuống tới bây giờ. Thhím Sơn và các cháu khỏe chứ hả.

- Cám ơn chị nhờ trời cô ấyvà mấy nhỏ khỏe mạnh cả chị ạ.

Tôi vừa dứt lời, Hải đã bước vào phòng: - “Khỏe chứ Sơn? Anh em bên đó thế nào? Nghe nói ông Kính mất rồi còn bà Kính thì sao? “

Tôi nói sơ qua tình hình rồi hỏi Hải bây giờ đang làm gì.

Mình đang sắp lấy cái license để ra làm riêng. Làm công cho người ta hoài mệt quá.

Chuyện vãn thêm vài câu chợt anh Ngô hỏi: - “ Này chú Sơn đám Hmong họ được nhập tịch miễn thi Anh ngữ rồi đấy. Chú thấy chuyện của mình có gì lạ không”

Biết ý anh tôi mỉm cười nói: “ Vụ của họ, mình đã viết cách đây hơn ba năm mãi đến giờ này mới chính thức được giải quyết. Quốc Hội có trăm công nghìn việc. Hay nói đúng hơn là họ đang làm việc vì tất cả mọi biến động trên thế giới chứ không riêng gì nước Mỹ do đó cuộc đấu tranh của chúng ta phải khéo lách mới tiến lên hàng đầu. Ngày còn ở Cổng Trời. Anh Cát, Anh Thúy với Hải còn nhớ không ?. Ngày chúng nó tập họp anh em chúng ta lên hội trường nghe đám trung ương Bộ Nội Vụ về khoác lác, huênh hoang. Tên cán bộ lãnh đạo đoàn Tuyên huấn Trung Ương nói suốt hai tiếng chẳng có một ai vỗ tay. Thậm chí dến khi kết thúc buổi nói chuyện, anh em mình cũng cứ trơ trơ không ai thèm nhúc nhích.

Thúy tiếp lời: - Một tên trưởng ban học tập của trại Cổng Trời hình như tên là Tiếp mất mặt quá lên bục nói - các anh thật không biết điều chút nào. Cho dù có căm thù cách mạng tới đâu nhưng các anh phải nhớ là các anh còn sống là nhờ ở sự khoan hồng, nhân đạo của cách mạng. Chúng tôi vẫn đang cố sức cải tạo các anh thành người tốt rồi trả các anh về với gia đình, xã hội. Công lao cán bộ lên nói chuyện để cho các anh thông hiểu tình hình mà các anh xem nhẹ thể quá. Các anh là những người có trình độ ít ra cũng phải biết câu”gặp thời thế, thế thời phải thế”chứ?

Anh Cát sặc ra cười: Thế là hội trường đang im lặng như tờ bỗng bùng lên -Sao lại không biết? Biết hơn vậy nữa kìa -Biết tới đâu đi chứ. Gặp thời thế, thế thời Cũng Thế. Gặp thời thế, thế thời Cứ thế. Tụi này thì lúc nào Cũng Thế và Cứ Thế.- Nhớ lại vẫn không nhịn được cười. Thật bọn Cộng Sản cũng điên đầu với anh em chúng mình.

- Nước còn, Chống là tất nhiên. Nước mất cũng cứ Chống. Không CŨNG THẾ và CỨ THẾ thì là cái gì . Hào khí của anh em chúng ta là ở chỗ đó

Trăm năm Tổ Quốc nặng lòng son.

Một mảnh cô trung giặc hết hồn

(Phan Ðình Phùng).

Thời kỳ đó khi đối đầu vớí kẻ thù, anh em chúng ta đã coi như những người TỬ ÐẠO cho lý tưởng TỰ DO nên không cần uyển chuyển nhưng ngày hôm nay , chúng ta đang đấu tranh để thay đổi những áp đặt bất công của bọn phản chiến đối với lịch sử của dân tộc Việt Nam hơn nữa cuộc đấu tranh này gần như là một cuộc đấu tranh nội bộ nên phải tránh làm nước chủ nhà mất mặt. Chúng ta phải lựa chọn một trong hai cách đạt tới mục đích sau đây:

1-Thắng lợi bằng cách làm mất thể diện của Hoa Kỳ.

2-Kiên nhẫn luồn lách, uyển chuyển để đạt tới mục đích mà Quốc Hội và Chính Phủ Hoa Kỳ dễ dàng và vui vẻ chấp nhận.

Cách thứ nhất là thì triển khai nội lực làm gấp, làm lớn chuyện, tạo phong trào để làm áp lực như trước cuộc điều trần ngày 19-6 - 1996. Lúc đó là tình thế phải quyết định vì vấn đề thành bại của cuộc đấu tranh.

Tình hình hiện nay đã khác. Tất cả anh em trong lực lượng đã được công nhận là “War Heroes” đã lãnh tiền bồi hoàn. Chúng ta đã có tư thế khác. Cánh cửa đầu tiên đã mở cánh cửa thứ hai cũng sẽ phải mở, tuần tự và lớp lang cái gì phải tới sẽ tới. Mấy chữ Chiến Sĩ Tự Do ngày nay đã trở thành lời đầu cửa miệng của nhiều người Quốc Gia. Chắc chắn cuộc đấu tranh này sẽ dẫn tới việc Quốc Hội Hoa Kỳ chuẩn thuận cho chúng ta lấy ngày 19 - 6 hàng năm làm ngày chính thức tưởng niệm những Chiến Sĩ Tự Do. Chúng ta đã làm được hai việc có ý nghĩa là cột mốc xoay chuyển lại dòng chảy của lịch sử và phản công lại sự bóp méo, xuyên tạc lịch sử của bọn phản chiến và Cộng Sản. Luồng gió mới như một số nhà bình luận nói tới xuất phát từ ngày 19 - 6 - 1996.

Khi mà Quốc Hội Hoa Kỳ nhìn nhận sai lầm trong quá khứ và coi việc giải quyết bồi hoàn cho anh em chúng ta như là một hành động chuộc lỗi.

Ai là người dũng cảm đòi hỏi chính phủ Hoa Kỳ xét lại chính sách của Hoa Kỳ tại Việt Nam nếu không phải là chính chúng ta đã làm thành công. Họ công nhận chúng ta là những anh hùng thì dân tộc Việt Nam, quân lực VNCH đâu có phải hèn yếu. Có lẽ có nhiều người nói về điều này nhưng không có ai công khai và dõng dạc lên tiếng trước Quốc Hội như chúng ta. Việc ghi nhận và vinh danh QLVNCH và QL các nước Ðồng Minh tham chiến tại Việt Nam chính là kết quả đấu tranh của chúng ta.

Một cái sai đã được sửa thì nhiều cái sai khác cũng phải sửa cho phù hợp với Sự Thật của Lịch Sử. Chính vì thế, tôi chọn giải pháp thứ hai là vận động rộng và sâu trong giới Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ và ở Lưỡng Viện.

Thật không mấy người hiểu tại sao khi nói chuyện với Cộng Ðồng Việt Nam tại Santa Anna, Thượng Nghị Sĩ John MC Cain lại yêu cầu anh em chúng ta có mặt để ông giới thiệu :“ Ðây là những người bạn chiến đấu của tôi. Những chiến sĩ đã chiến đấu cho những giá trị Dân Chủ và Tự Do đích thực của nhân loại.”

Chúng ta phải biết nhìn Sự Thật và hiểu rõ ý nghĩa của cuộc chiến đấu của chúng ta. Chính giới Hoa Kỳ cũng có nhiều phe phái: bồ câu, diều hâu. Vấn đề của chúng ta là phải biết chọn những người có quá khứ gần gũi với chúng ta. Nếu không có sự ủng hộ và bảo trợ của họ, chúng ta không thể được Quốc Hội chuẩn thuận một điều gì. Vừa qua, một sự việc xảy ra ở Boston làm tôi cảm thấy rất bực mình. Luật sư đề nghị anh em gặp TNS John Kerry để tìm sự tán đồng, ủng hộ nhưng mấy anh em làm eo nói vì không được hưởng tiền an sinh nên không muốn gặp ông ta. Thật xấu hổ! Chỉ vì chút quyền lợi nhỏ mà quên rằng việc gặp một TNS không phải dễ dàng. Chẳng lẽ mình lại phải kéo một phái đoàn đi lên Boston để làm việc với ông Kerry. Tôi thật sự khó chịu vì thái độ không biết người, biết ta. Sống cho người ta nể thì khó chứ để họ nhìn mình như là một vài tên di dân quèn thì đó là chuyện khỏi cần bàn. Thế giá của một số cá nhân rời khỏi tập thể đã chứng minh họ chỉ là con số không to tướng.

Anh Cát bực bội nói:

-Thật tình mấy người đó tệ quá. Còn công việc tại đây, anh em đã gởi thư tới các vị dân biểu đề nghị giúp đỡ và đã được trả lời sẽ ủng hộ khi vấn đề được bàn thảo tới. Ðây là thư của TNS Barbara Boxer.

Tôi nhận lá thư từ tay anh Cát, xem qua rồi trả lại : - Anh nhớ cho một bản copy để đưa vào tập lưu trữ. Hầu như toàn bộ các nơi đều đã làm đúng như kế hoạch.

Vấn đề của chúng ta là chọn thời điểm hành động. Hy vọng qua những trao đổi và truyền đạt với nhau bằng điện thoại với những anh em ở nơi khác. Các anh tiếp tục làm sáng tỏ ý nghĩa việc làm của chúng ta. Trừ một số anh em đã sáng tỏ và cương quyết đấu tranh, còn lại một số người khác mặc dù có động lực trong sáng nhưng không có quyền lợi thiết thân thì họ cũng không có tinh thần trách nhiệm. Chúng ta đòi hỏi tinh thần trách nhiệm với đất nước và dân tộc, chúng ta đòi hỏi sự chia xẻ trách nhiệm với nhau trong công việc. Cái trò “sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi” đó là chuyện thế gian hành xử với nhau. Giữa chúng ta là tình đồng đội, đồng cảnh, cùng chung lý tưởng không thể đối xử với nhau theo kiểu láu cá, khôn lỏi như vậy được. Chúng ta đã kiên nhẫn và còn kiên nhẫn với những kẻ lầm lỡ nhưng rồi cũng phải cương quyết với những kẻ cố tình. Quyền lợi của chúng ta là nhỏ nhưng Danh Dự Quốc Gia và Dân Tộc mới là lớn. Ngày xưa có kẻ nói chúng ta là “mercernary” câu hỏi đó họ cho là hóc búa nhưng Sơn đã giải tỏa vì chúng ta sáng tỏ việc chúng ta làm là chiến đấu cho Tự Do, Dân Chủ và như vừa mới nói lúc nãy John Mc Cain ủng hộ mạnh mẽ lập luận đó vì nó thực sự là như vậy.

So sánh với tất cả những điều mà người ta ghi chép và cho vào tập “Vẻ Vang Dân Việt” thì những điều được ghi chép chưa có gì đáng gọi là vẻ vang. Học hành đỗ đạt, bằng cấp chỉ là cái cần câu cơm để vun xới cho kinh tế bản thân và gia đình chứ đã cống hiến được gì cho xã hội mà gọi là vẻ vang chẳng qua đó chỉ là phương thức khuyến học.

Thật là tầm thường và dung tục khi người ta chỉ quen ca tụng SỰ THU VÀO hơn là SỰ CHO ÐI. Theo tôi thu vào là vị kỷ, cho đi mới là vĩ đại.

NHƯ VẬY CHÚNG TA CÓ QUYỀN HÃNH DIỆN VỚI NHỮNG GÌ ÐÃ CHO ÐI....

Sực nhớ ra, tôi nói tiếp: “À! Cáchđây mấy tháng Sơn có lên Washington D.C. Tình cờ gặp Lê Ng. ngay Eden, Mình nhận ra Ng. gọi lại, rủ vào ăn sáng nhưng Ng. vội đi. Khi hai bên đối diện trao đổi với nhau vài câu tự dưng Sơn thấy sự bực bội lâu nay biến mất thay vào đó là tình thương. Thật đáng tiếc cho những con người đã tự đánh mất chính mình. Sau lần gặp Lê Ng. đó, Sơn bây giờ chẳng còn quan tâm đến những hạng người thiếu khả năng, thiếu nhận thức, thiếu bản lãnh mà bon chen coi SỰ XẢO TRÁ là KHÔN NGOAN và xem THÓI PHẢN PHÚC là NHÂN TÍNH. Thế giá của họ được mấy phân lượng mà phải quan tâm. Ðúng không các anh? Sơn vẫn đánh giá cao những người có bản lãnh cá nhân. Vì chính bản thân Sơn vẫn rất cô đơn trong những lúc suy nghĩ và phải quyết định trong công việc. Không ai quyết định thay cho mình. Chúng ta phải thấy rõ là một tập thể muốn thành công thì phải có những cá nhân tài giỏi. Chứ còn những con người bản lãnh thì ném vào môi trường nào họ vẫn vững vàng và chế thắng mọi trở lực.”

Anh Thúy cười :“Ðương nhiên là vậy rồi nhưng cái đáng mừng là Sơn bây giờ bớt nóng nảy biết tự chế nhiều.”

Anh em thù tạc hồi lâu, bỗng anh Thúy hỏi: “Lúc sáng Sơn nói chuyện với Nguyễn Tái Ðàm định lên đài phát thanh có hẹn sẽ gọi lại anh ấy phải không?”

Tôi hỏi ý :- “ Anh thấy thế nào?”

Thúy trả lời:“ Tùy Sơn nhưng nếu chưa cần thiết lắm thì nên xem lại vì bọn MT ở bên này chẳng ai quan tâm tới. Tụi bịp đó đâu còn giá trị gì”

- OK! Vậy thì để rồi tính sau. Anh cho Sơn mượn điện thoại gọi cho Học cái đã. Qua gặp anh em mà quên Học đâu có được.

Anh Cát đọc cho tôi bấm số. Ðầu dây bên kia có tiếng trả lời của bà xã Học:

“Anh Sơn hả ? Anh có khỏe không để em gọi nhà em nhé!.”

Rồi tiếng của Học:- “ Ðang ở chỗ anh Cát hả. Mình bận quá, phải chở các cháu đi một số công chuyện nên không tới được. Chiều mai Sơn cố xuống nhà mình chơi. Ở đâu mình sẽ đến đón.

- Biết ông giám đốc vườn trẻ bận nhiều rồi. Ðược! Không dám hứa trước nhưng ngày mai mình sẽ gọi cho bạn.

Dứt câu chuyện với Học, tôi trở lại bàn ăn. Câu chuyện lại tiếp tục trong tình cảm thân thương của đồng đội. Vui chuyện, tôi nói về vấn đề giải quyết cho người Hmong vào quốc tịch và tình hình của phong trào Kháng Cộng tại Lào hiện nay.

Tôi kết luận:“ Hễ nước Mỹ họ bật đèn xanh ở đâu thì những người có liên quan mật thiết, hữu dụng của dân tộc đó lập tức có ngay quyền lợi bù đắp. Ở Ðông Dương, Sau khi Cambodia đã giải quyết xong về cơ bản là tình hình Lào chắc chắn sẽ tiến tới việc hình thành một lực lượng làm đối trọng để dẫn tới một phương thức chia xẻ quyền lực, xóa thế độc tôn của nhà cầm quyền Cộng Sản Lào.

Ảnh hưởng của Cộng Sản Việt Nam tại Cambodia và Lào sẽ tàn lụi dần. Và rồi điều phải đến là ngay tại Việt Nam cũng sẽ hình thành một lực lượng đối trọng. Nếu thế độc tôn của Cộng Ðảng không bị thách thức quyết liệt ngay tại quốc nội thì hãy khoan nói đến sự sụp đổ của Bắc Bộ Phủ. Chúng ta đừng mơ tưởng loại phép lạ chỉ đến trong những giấc mộng mà phải nhìn ra thế giới để có những nhận định đứng đắn về con đường cứu nước. Các anh có thấy một thời, thế giới phương Tây đã lên án Yasser Arafat như là một tên khủng bố?

Ngày hôm nay, Arafat đường hoàng đến Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ trong tư thế một Tổng Thống của Quốc Gia Palestin.

Thế giới hiếm có quốc gia nào như Nam Phi! Chính quyền phản động của thiểu số da trắng rút lui trả lại chính quyền cho đa số da đen. Chuyện đó lại càng không thể xảy ra với chính quyền Cộng Sản tại Việt Nam.

Chỉ nội việc giữ lấy một mảnh đất cho những người yêu chuộng Tự Do không Cộng Sản mà đã trải đầy xương trắng, máu đào nhưng cuối cùng còn mất sạch.

Không lẽ con đường cứu quốc trong thời kỳ này chỉ cần tung ra vài khẩu hiệu Tuổi Trẻ Lên Ðường, thả bong bóng, rắc “confetti” , chơi vài Ðêm Ðại Nhạc Hội Hard Rock, Metal Rock hay Pop Rock là lấy lại được nước hay sao?

Người Việt Quốc Gia ngày hôm nay dù mang nặng trong lòng mối hận với Cộng Sản nhưng chưa tìm ra phương thức quật khởi, vẫn chưa qua khỏi vòng quanh quẩn với sinh kế gia đình nhằm nuôi nấng con cái nên người nơi đất khách. Những người lính oai hùng ngày xưa nay đã bạc đầu vẫn nhẫn nại bấm thẻ lấy giờ đặt niềm hy vọng vào đám hậu duệ. Nhưng cũng rất lố bịch và nham hiểm khi một đám “chính khứa dở hơi” lại tung ra khẩu hiệu “giao quyền cho lớp trẻ”. Quyền lực đã mất từ lâu, lấy cái gì mà giao. Lớp trẻ thì chẳng qua học được vài mảnh học vị chuyên môn bằng tiếng nước người làm cần câu cơm, kiến thức còn nông cạn, ý thức vẫn tù mù, chưa từng chỉ huy nói gì tới chuyện lãnh đạo. Cái khẩu hiệu rất lố bịch nói trên nguy hiểm ở chỗ dẫn tới việc phân hóa ngay trong nội bộ những gia đình Việt Nam nào thiếu vắng một gia trưởng thực thụ, thiết chế gia đình không vững vàngỳ.

Theo Sơn nghĩ thì làm gì có sự ngăn cách giữa hai thế hệ trẻ già. Con cháu là kế thừa, là hậu duệ của cha anh. Cha mẹ nuôi con nên người chứ con cái giỏi lắm thì chỉ tiễn được mẹ cha xuống mộ.

Nhận định chính xác về tâm lý giới trẻ thì thiểu số bất mãn thường rơi vào những gia đình cha mẹ chẳng có vốn liếng văn hóa là bao, kiến thức lại hao mòn không bắt kịp hơi thở của thời đại nên con cái bất phục cha mẹ rồi mang luôn cái tâm lý đó vào đời rồi tự cho rằng những người bằng vai, phải lứa với cha chú của mình cũng rặt một phường dốt nát.

Giới trẻ mang tâm trạng lệch lạc như vậy vào đời thật đáng thất vọng. Ðám trẻ này không biết rằng cha mẹ mình có thể chẳng ra gì nhưng đã bước vào xã hội chớ tưởng rằng đời toàn những người kém cỏi. Già hay trẻ là vấn đề thể xác.

Học thức chỉ là thứ giáo dục phổ thông, căn bản được tiếp nhận trong nhà trường. Còn trí thức, kiến thức, ý thức, kinh nghiệm, bản lãnh và sức sáng tạo là những gì chỉ có thể lãnh hội được qua sự học hỏi, nghiên cứu liên tục và đúc kết qua thực tế công tác, thực tế đấu tranh. Sở học và kiến thức chẳng khác gì cái kính viễn vọng vốn tỷ lệ thuận với những điều không biết hoặc chưa biết. Hễ tầm nhìn của kính viễn vọng càng xa, thì lại càng thấy rõ vũ trụ vô biên. Sở học càng cao, nghiên cứu càng sâu mới thấy có quá nhiều điều không biết, kiến thức con người mình quá nhỏ nhoi.

Nhiều lúc nhìn hoạt động của giới trẻ bây giờ chẳng kỳ vọng được một điều gì. Nhớ lại thời anh em mình còn trẻ trung đua nhau khoác lấy chiến y rồi nhìn đám trẻ bây giờ Thắp Nến Cầu Nguyện với Lên Ðường Mà Chẳng Biết Ði Ðâu.

Thật ngán quá. Như tại Cali này chỉ một dúm thanh niên mà hàng trăm hội đoàn, mỗi hội đoàn được dăm mười cậu thì thử hỏi đoàn kết ở chỗ nào mà dám chê mấy ông già chia rẽ.”

Anh Cát cười ha hả: “Tất cả cũng tại vì ở đậu nước người mà ra cả. Bực mình làm gì.”

-Tại lòng mình còn nghĩ tới chuyện nước non mới vậy....

Lâu ngày gặp lại anh em. Mải vui thoáng chốc trời đã xẩm tối. Ðiện thoại lại vang lên, Tùng gọi trở về khách sạn trước 7 giờ để cùng đi party tại nhà của Tình. Nhìn lại đồng hồ cũng đã gần 6:30. Ðịnh cáo biệt thì Hạnh lại gọi tới nói đợi chút sẽ lên tới. Dễ đã mười mấy năm chưa gặp, nên cố nán đợi.

Khoảng nửa tiếng sau Hạnh đến, chuyện trò râm ran hơn 8: 30 chia tay.

Tạm biệt anh em, theo anh Thúy ra xe trở về nhà của Jacquot. Ðến nhà mọi người chắc không chờ nổi đã kéo nhau đi hết. Gọi cho Tùng mấy lần điện thoại đứt nửa chừng. Thúy chở tôi đi ăn cháo vịt đến 9 giờ hơn liên lạc lại Tùng mới nhận được và hướng dẫn cho anh Thúy chạy xuống Santa Cruz.

Lò mò khoảng hơn 15 phút mới tới nơi. Gặp lại thêm một số bạn cũ. Vinh râu nhắc lại chuyện gặp nhau ở Hương Giang mấy chục năm về trước.

Tùng nói đi gì dữ vậy, anh em đợi không nổi phải đi trước, Minh và Isabelle. mệt về trước rồi. Thúy ở lại uống rượu khoảng hơn mười hai giờ phải về trước. Hơn tiếng sau tàn tiệc nhóm chúng tôi trở lại nhà Jacquot đã gần hai giờ sáng.

Tường lên phòng ngủ liền.

Trong phòng tắm ra, nghe dưới phòng khách vẫn còn tiếng người nhưng phải đi ngủ cho đỡ mệt. Căn phòng chìm trong tiếng ngáy đều đều. Nhìn Tường ngủ vùi trong ánh đèn mờ; Tôi biết mình cũng thấm mệt vì rượu. Nhớ lại vài người bạn Huế được nhắc tên lúc gặp Vinh Râu ở nhà Trình. Những người bạn của thời son trẻ, ngày nay hễ còn ai đều là những bạn vàng. Như những người bạn mà tôi đang gặp gỡ, hàn huyên hiện nay chẳng hạn. Họ là những người có vị trí trong sâu thẳm ký ức và tâm hồn tôi chẳng có gì thay thế được. Nhắc tên bạn cũ, có những thằng bạn đã mất tích, đã chết từ mấy chục năm về trước nhưng vẫn còn lưu lại những kỷ niệm thắm tình bằng hữu không bao giờ phai nhạt. Chuyện mấy mươi năm nhắc tới như vẫn còn sống động, nhảy múa trước mắt.

Nghĩ ngợi miên man, giấc ngủ đến lúc nào không biết...... Tỉnh giấc trong bầu không khí dễ chịu, tôi vào phòng tắm ngâm nước cho thật sảng khoái. Chất rượu cognac thấm trong huyết quản như tăng cường sinh lực.Trở ra, thay quần áo xuống dưới phòng khách ngồi hút thuốc một mình trong căn phòng tĩnh lặng. Trên bàn có sẵn cái gạt tàn và gói thuốc. Nhớ lại, tối qua lúc tôi đi ngủ còn có người thức ngồi nói chuyện tại đây.

Lát nữa sẽ biết. Mở cửa bước ra sân, hai con chó chạy quẩn, mừng rối rít.

Nhớ lại câu chuyện trao đổi với Vinh Râu đêm qua. .

Vinh nhắc lại chuyện cũ ở Khách Sạn Hương Giang: [“Toi” còn nhớ không? Lúc đó “moi” chưa đi lính. Sau đó một năm “moi” mới đi “pilot”. Hợi nó chết rồi. Còn thằng Chấn hiện nay ở Florida. Lâu rồi “moi” không có liên lạc. Lúc chiều nghe Jacquot nói có “toi “ sang chơi với anh em. “Moi” chờ hoài không thấy. Chắc đi thăm anh em phải không.? ] Nói tới đó, nhìn thấy ly rượu tôi đã vơi hơn nửa, nhìn lại ly của Vinh cũng không khác . Vinh vội kéo tôi tới bàn rượu dưới gốc cây trong vườn nhà của Trình, rót đầy hai ly, mấy anh em cũng châu vào rót rượu nâng ly mừng ngày hội ngộ......

Hút tàn hơi thuốc cuối cùng, trở vào phòng khách vừa châm điếu mới thì Minh xuống. Thấy tôi Minh ngạc nhiên hỏi: “Uả “moi” tưởng “toi” ngủ bên khách sạn. Tối hôm qua Isabelle mệt vì chuyến bay nên vợ chồng “moi” về nghỉ sớm. Lúc ra về nghe nói “toi” đang chạy lên.”

-Buổi sáng Tùng và Jacquot đi xuống San Francisco đón “toi” mình đi thăm anh em. Sau đó có nhiều chuyện phải bàn nên về trễ. Sao nghe nói chuyến đi trắc trở lắm phải không?

Minh cười nói tôi: “Thay đồ đi ra ngoài uống cà phê nói chuyện vui hơn. Mấy anh em chắc còn lâu mới dậy.”...

Minh và tôi kéo nhau ra cửa, chúng tôi cuốc bộ một quãng đường khá xa. Buổi sáng mùa hè ở Cali trời vẫn mát rười rượi. Những người chạy bộ và đi bộ thể dục lác đác khắp các ngả đường. Những người chạy ngược chiều chúng tôi đều giữ phép lịch sự nên chúng tôi cũng phải luôn miệng chào buổi sáng...

Minh nói với tôi:“Vợ con Sơn khỏe cả chứ? Nghe nói “toi” với Henry, Cẩm cũng qua mình rất vui. Mới hai tuần trước mình cũng còn ở bên này.Về sắp xếp công chuyện xong là bốc Isabelle đi luôn. Tới Milan mới biết giấy passport của Isabelle quá hạn. Chạy tới, chạy lui rồi cuối cùng phải mua vé về lại Paris rồi lại mua vé khác qua đây.”

Tôi lắc đầu :“ Thiệt tình đi chơi với bạn bè mà hao tiền vô lý quá. Rồi hãng xưởng bên đó ai coi?”

- “Moi” có mấy người quản lý rất tốt. Họ rất trung thành và tin cậy được.

- Sao bà già và anh em bên này mà “toi “ không chịu qua đây ở luôn vừa gần bè bạn?

- Chuyện đó nếu có đã xảy ra hồi mười mấy năm về trước. Bây giờ mọi việc đã yên bề. Tụi mình gìa hết rồi nghe Sơn. Qua đây là làm lại hết từ đầu đâu có dễ. Nước Mỹ giàu thiệt nên tính cạnh tranh qúa gay gắt. Pháp so với Mỹ quá nhỏ. Hồi trước anh em tính qua thăm”moi” nhưng “moi” nói đừng qua làm chi thêm thất vọng. Vì tất cả mọi phương tiệỳn tại Pháp đều cổ lỗ và nhỏ bé. Ði Pháp để thăm những thắng tích, di tích văn hóa thì OK. Ði chơi thì đâu có bằng Hoa Kỳ. Kể “toi” nghe hồi đầu “moi” tới Pháp cũng vâỳt lộn với cuộc sống cực lắm mới tạo được cơ sở như bây giờ. Năm nào cũng qua đây thăm gia đình và bạn bè là vui rồi. Mình là người tỵ nạn đi dâu cũng được nhưng Isabelle là người Pháp đâu có gì mà đi sang đây làm dân tỵ nạn như mình. Ðó cũng là một trong những nguyên nhân khiến mình ở lại Pháp.

Tôi đồng tình:

-Ðúng vậy ở đâu cũng là xứ người. “Toi “ có vợ Pháp, sống trên nước Pháp thì cũng tạm coi như đã hội nhập gia đình đã ổn định, thế giới đã thu ngắn khoảng cách bằng telephone, bằng những chuyến bay nên những lúc bạn bè hội ngộ muốn đến cũng không có gì khó khăn. Mà có khi như vậy nó lại còn có vẻ “ giang hồ vặt” hơn.

Minh cười xoà: “ Thiệt tình mấy chục năm tù mà “moi” thấy “toi” vẫn vui vẻ, vẫn dí dỏm. “Toi” biết không lần gặp nhau ở Atlanta rồi về lại bên Pháp. “Moi” nói chuyện với mấy người bạn gìa bản xứ cũng ở quân đội đã về hưu, ai cũng lắc đầu và khâm phục sự chịu đựng, gan góc của những Commandos.

Tiệm cà phê Starbuck đã khá đông người . Xem ra người nào cũng có vẻ vội vã ngoại trừ chúng tôi - hai kẻ nhàn du - vào lấy cà phê xong ra ngồi ngoài trời ôn lại chuyện cũ.

Khỏang hơn nửa tiếng, chúng tôi quay trở lại con đường vừa đi. Bầu trời Cali buổi sáng trong vắt. Chúng tôi về tới nhà thì Tùng cũng vừa dậy. Hai vợ chồng Jacquot - Lang đang sắp xếp công việc cần làm cho tối nay.

Minh lên phòng chắc để nhắc Isabelle chuẩn bị vì bên Hotel có thể gọi lại bất cứ lúc nào. Ðúng như ý nghĩ chỉ vài phút sau là đã thấy chuông reo. Hai bên rủ nhau đi ăn sáng tận dưới tiệm Vũng Tàu. Buổi sáng qua rất mau. Chúng tôi trở về khách sạn đợi bạn bè các nơi kéo tới. Mấy lần định gọi cho Học nhưng lại có thêm anh em mới tới, chuyện vãn, thăm hỏi liên miên.

Khoảng gần một giờ lên phòng Trọng và Laurent rồi trở về phòng chúng tôi. Ði ngang phòng vợ chồng Henry, chị Bùi gọi lại giới thiệu hai cô em gái đều là những cây viết có tiếng. Trần Thị Bông Giấy vợ cũ của Trần Nghi Hoàng hiện đang làm tờ Văn Uyển và cô em tên Kiều Mỵ...

Cuối cùng rồi cũng phải gọi cho Khánh và Học. Khoảng ba giờ hơn tôi xuống phòng đợi để đón hai người bạn.

Cả hai không hẹn mà đến cùng một lúc. Khánh nói với tôi:“ Như vậy là 33 năm rồi mới gặp lại nhau.” xong quay qua Học:

“ Tôi với ông Sơn cùng học một trường. Ông Sơn học trên tôi mấy lớp. Còn ông chắc cùng nằm hộp ngoài Bắc. Sau này tôi cũng công tác với Liên Ðòan 5 LLÐB, năm 1972 mất một chân rồi về làm việc ở Lãnh Sự Quán Ðà Nẵng cho tới lúc tan hàng.

Anh em không ai nghĩ ông Sơn còn sống, mãi sau này khi ông Sơn qua đây lên đài phát thanh và truyền hình nói chuyện, tôi mới nhận ra nhưng hỏi thăm ra khách sạn chỗ ông Sơn ở tới thăm thì ông đã về lại Atlanta. Mấy hôm sau, Chiến đến nhà nói đã gặp ông và mời ghé qua dùng cơm với gia đình rồi.”

Tôi xác nhận chuyện đó rồi hỏi thăm gia đình Khánh và Học.

Biết cả hai người đều bận, khoảng nửa tiếng chúng tôi chia tay. Thôi ! Như vậy cũng hả lòng đi đến nơi nào có bạn bè mà không gặp được ai thì lòng cũng áy náy.

Buổi tối dạ vũ thật đông vui. Hơn một giờ mọi người lục tục chia tay ra về. Phần chúng tôi tạm biệt vợ chồng Jacquot và hẹn gặp lại trong một dịp khác.

Vài ngày gặp gỡ với những anh em cũ qua như một ánh chớp. ...

Sáng nay còn ở San Jose chiều đã trở về dưới mái gia đình. Vị “cognac” còn chưa tan hết. Có thể ví tình bằng hữu như chai rượu quý càng lâu năm, già tuổi hương vị càng nồng đậm...





Kim Âu





P.O. BOX 81016 Chamblee, GA 30341.

Tel & Fax: 770 - 455 - 1060.

Cell: 404 - 593 - 4036
kimau
 
Posts: 156
Joined: Fri Jun 26, 2009 4:34 pm

Return to Văn Học - Nghệ Thuật


Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest

cron